Những quan niệm dân gian về hồn vía nhất định phải biết

0
128

Nhiều người cho rằng chết là hết, thế nhưng hoàn toàn không phải. Khi bạn mất đi, linh hồn của bạn vẫn tồn tại ở một tầng năng lượng khác cao hơn. Theo các chuyên gia về tâm linh, cơ thể con người được chia ra làm thể hồn, thể vía và thể xác. Còn trong dân gian, ta thường hay nói “ba hồn bảy vía”.

Những quan niệm dân gian về hồn vía nhất định phải biết
Sau khi mất, linh hồn con người sẽ tồn tại ở một tầng năng lượng khác
 
– Ba Hồn 
 
Ba ở đây được hiểu là con số đại diện cho tam giới Thiên giới, Địa giới, Nhân giới, là các cõi có những mối liên hệ tâm linh khăng khít, chặt chẽ. 
 
Hồn là bộ phận gián tiếp nhận sự truyền linh của thế giới siêu hình. Mọi suy nghĩ hành động, mọi tư tưởng nhân sinh, đều do hồn tạo ra. Hồn có thể xuất ra khỏi cơ thể trong những trường hợp đặc biệt, nhưng vía thì lại không thể được như vậy.
 
– Bảy vía và chín vía 
 
Theo quan niệm dân gian, đàn ông có bảy lỗ sinh khí là hai hốc mắt, hai lỗ mũi, hai lỗ tai và một miệng. Để thông qua đó tiếp nhận tinh túy của vạn vật, nhìn, nghe, nhận biết mọi sự vật và hiện tượng. Thông qua các lỗ sinh khí đó mà có thể tu luyện thần thông, đón nhận linh khí đạt được thành quả. Vì vậy gọi là thất vía (bảy vía).
 
Còn đàn bà có chín lỗ sinh khí, gồm bảy lỗ như trên và thêm hai đầu vú (có những lỗ nhỏ để dòng sữa qua đó chảy ra ngoài cho con bú). Vì vậy gọi là cửu vía (chín vía).
 
Khi sự sống không còn nữa, hồn và vía của con người sẽ thoát ra ngoài cơ thể tạo thành thể hồn và thể vía. Hai thể này tiếp tục tập hợp lại thành một khối hình tròn có năng lượng và phát sáng. Khối tròn này đi theo suy nghĩ, đi theo ánh sáng, tốc độ chỉ trong chớp mắt. Năng lượng của khối tròn đó gọi là năng lượng thần thông, tồn tại trong thế giới siêu hình và ta gọi là vong linh.
 
Những quan niệm dân gian về hồn vía nhất định phải biết
Sau khi rời khỏi cơ thể, linh hồn sẽ đi theo suy nghĩ và ánh sáng
 
Vong linh biết cảm nhận, suy nghĩ và hành động giống như con người, nhưng tư tưởng ở mức độ cao hơn, tức là phần hồn thanh khiết hơn và thể vía tinh túy hơn gấp nhiều lần so với khi còn ở trong trạng thái cơ thể sống. Khi thể hồn và thể vía đã xuất hết ra khỏi cơ thể (con người thực sự chết) thì không bao giờ nhập lại cơ thể đó nữa. 
 
Trong những trường hợp đặc biệt, thể hồn và thể vía vẫn quay lại nhập xác để hoàn hồn mà sống lại. Một vài trường hợp khác, thể hồn và thể vía của người khác nhập vào, khi hoàn hồn sống lại thì trở thành con người hoàn toàn khác trước. Tuy nhiên điều kiện có thể hoàn hồn chỉ trong thời hạn 3 ngày sau khi đã tắt thở.
 
Một số cách gọi hồn vía người mất theo dân gian:
 
– Ở dân tộc Kinh, mỗi khi có người ốm “thập tử nhất sinh” hoặc bị tai nạn “bất tỉnh nhân sự”, tính mạng bị đe dọa thì người ta thường trèo lên mái nhà hoặc chạy ra ngã bảy, ngã ba mà vừa đi về vừa gọi hồn vía người bị nạn để mong cho họ đừng “bỏ đi” xuống “suối vàng”. 
 
Hoặc giả, nếu họ có chết thì hồn khỏi bị lạc đường, bơ vơ dễ sa vào bàn tay bọn ma quỷ “vô lại”, làm công cụ để hại người lương thiện. Sự gọi hồn ấy, tùy theo người bị nạn là nam hay nữ mà gọi ba hồn bảy vía hay ba hồn chín vía. 
 
Những quan niệm dân gian về hồn vía nhất định phải biết
Dân gian có nhiều cách "gọi hồn" với hy vọng mong manh người gặp nạn sẽ sống lại
 
– Còn một số miền quê Bắc Bộ, với những người bị chết đuối, người thân sẽ dùng sàng, sàng qua sàng lại được gọi là chao vía với mong muốn vía người bị ngã xuống nước trở lại thể xác.
 
– Đồng bào dân tộc thiểu số cũng có quan niệm về hồn vía như trên, có điều hồn vía được phân biệt thêm là có vía lành, vía dữ. Khi chết, vía lìa khỏi xác và hồn đi sau cùng. Người Tày, Nùng không gọi hồn như người Kinh, người ta tổ chức hát then, cúng tế để gọi hồn người chết về. 
 
Mục đích của việc gọi hồn là mong tìm lại sự sống mong manh của người gặp nạn. Một điều nữa là để thể hồn và thể vía thức tỉnh thần thức, nhờ đó mà tập hợp lại thành một khối như trên đã nói (vong linh). Nguyên do khi người vĩnh biệt trần thế thì thể xác từng phần chết đi, từ việc không còn nhận thức được gì nữa (mất hồn), đến việc tai điếc, mắt mờ, mồm cứng, không còn duy trì nhịp thở bình thường (vía dần tan rã). 
 
Thể hồn và thể vía xuất ra ngoài cơ thể không cùng một lúc mà trong thời gian khác nhau. Vì vậy trong thời gian đó hai thể hồn, vía, vẫn chưa kết hợp lại thành một.
(Tổng hợp)

Theo TTTĐ

Gửi phản hồi