Thiền sư Thích Nhất Hạnh: Cúng tế xuất phát từ tình thương, không nuôi dưỡng thành mê tín

0
536

 – Nhà báo Hoàng Anh Sướng: Có một thực tế khác rất đáng báo động là nhiều người đến chùa không phải vì nhu cầu tâm linh thiêng liêng mà chủ yếu vì mê tín. Họ cầu xin thành công trong làm ăn, đôi khi cả làm ăn bất chính. Theo thiền sư, nguyên nhân nào dẫn đến thực trạng đáng buồn này?

 
– Thiền sư Thích Nhất Hạnh: Bởi vì nhiều người nghĩ Phật và các vị Bồ Tát là các vị thần linh với pháp thuật thần thông tối cao. Nếu mình đến cầu nguyện và "đút lót", cúng cho các vị Bồ Tát mấy chục ngàn đồng, mình sẽ không bị tai nạn hay gặp hiểm hoạ nào nữa. Hiểu như vậy là hiểu lầm về đạo Phật. Nguyên do một phần cũng là do các nhà sư nên mình cũng không thể trách cứ những người dân thường được. 
 
Nhiều người lại nghĩ nhầm rằng, khi gặp thất bại trong cuộc đời rồi thì mới xuất gia. Ngày xưa, đức Siddhartha xuất gia là muốn tìm tình yêu thương lớn dành cho muôn người, muôn loài. Hay vua Trần Nhân Tông, một vị vua rất yêu nước, thương dân cũng xuất gia và khi xuất gia rồi ngài vẫn phục vụ cho dân cho nước. Vậy mà có những gia đình thấy con xin đi xuất gia thì cảm giác như đó là một nỗi nhục nhã. Quan niệm thất bại rồi mới đi xuất gia là một quan niệm rất sai lầm. 
 
Thiền sư Thích Nhất Hạnh: Cúng tế xuất phát từ tình thương, không nuôi dưỡng thành mê tín
Rất nhiều người xuất gia ở làng Mai đều còn rất trẻ

– Quan niệm đó từ đâu tới?
 
 
– Đó là bởi đã có những thời điểm trong lịch sử, mình cho chuyện đi tu là duy tâm, mê tín, tư duy không lành mạnh. Chúng ta cũng có một phần trách nhiệm trong sự tư duy như vậy.
 
– Tôi thấy ở Việt Nam vào dịp đầu năm, người người, nhà nhà đổ xô, chen lấn đến các cửa chùa để xin được cúng dâng sao giải hạn, chuyển nghiệp, xem vận số… Thật sự các nhà sư có thể chuyển nghiệp cho một cá nhân nào đó từ xấu thành tốt không, thưa thiền sư? 
 
– Khi một nhà sư ngồi thiền, tập trung toàn bộ tinh lực thì năng lượng từ tình thương, lòng từ bi có thể chuyển nghiệp con người. Có đạo Phật thâm sâu, mang tính khái quát bao gồm cả chúng sinh, nhân loại, là triết lý sâu sắc của Phật môn. 
Nhưng cũng có đạo Phật "bình dân", chỉ để giải quyết những vấn đề trước mắt thuộc về cá nhân, bản thân mình. Những việc cúng tế chuyển nghiệp, thật ra xuất phát từ tình thương, nhưng không thể nuôi dưỡng thành sự mê tín. Mục đích tốt nhưng phương tiện nhiều khi không đúng mà nguyên nhân từ việc nhà chùa phải làm kinh tế. 
 
– Cũng vì mải mê làm kinh tế mà rất nhiều nhà tu hành ở Việt Nam hiện nay lơ là việc truyền bá đạo Phật, tổ chức các khóa tu giúp chúng sinh thoát khỏi bể khổ trầm luân, mang lại an lạc, hạnh phúc. Theo thiền sư, để làm được việc đó, các nhà sư cần phải có những phẩm chất gì? 
 
– Tây phương có chữ “Religion”, có nghĩa là tôn giáo và ở Đông phương thì có chữ “Đạo”. Đạo nghĩa là con đường, con đường đưa tới sự giải thoát, chấm dứt khổ đau. Chúng ta có thể giới thiệu về đạo Bụt như là một con đường hơn là một tôn giáo.
Người giảng dạy đạo Bụt, theo nguyên tắc phải là một người đã biết đường. Nếu mình không biết đường thì làm sao mình chỉ đường cho người khác được? Cách đây 25 năm, có một người Anh tới Làng Mai. Vị này học Bụt cũng nhiều và có ý muốn trở thành một vị giáo thọ. 
Ông ta hỏi tôi: “Bạch Thầy, chừng nào thì mình biết là mình có thể trở thành một vị giáo thọ?”. Tôi nhìn ông ta và nói: “Khi nào anh có hạnh phúc”. Nếu mình không có hạnh phúc thì mình không thể làm giáo thọ được, vì mình không có gì để hiến tặng cho người khác hết. Hạnh phúc này là hạnh phúc đạt được do sự tu tập đem lại. Khi nào mình thực tập và giải tỏa được những khổ đau, khó khăn của chính mình, mình có thể mỉm cười, hạnh phúc được thì lúc đó mình biết là mình có thể giúp đời, có thể đưa đường chỉ lối cho người khác. 
 
Thiền sư Thích Nhất Hạnh: Cúng tế xuất phát từ tình thương, không nuôi dưỡng thành mê tín
Mình mỉm cười hạnh phúc được thì mới có thể chỉ lối cho người khác
Con đường của đạo Bụt là con đường giúp chúng ta dừng lại, chấm dứt được sự chìm đắm và trôi lăn trong biển khổ.
Nếu mình không khéo léo thì mình chìm xuống đáy biển và không trồi lên được. Cho nên chúng ta học và thực tập để làm sao đừng bị chìm xuống, mà nếu lỡ có bị chìm thì phải biết cách nổi lên trở lại. Và người dạy cho mình, người ấy phải nổi, người ấy mà cũng chìm thì làm sao giúp cho mình nổi lên được? Cho nên tu là một nghệ thuật, tu không phải là lao tác mệt nhọc. 
Có những người bơi giỏi họ muốn chìm xuống để họ kiếm cái gì dưới đáy, cái đó gọi là lặn. Lúc ấy là vì họ muốn và họ có khả năng, họ hoàn toàn tự chủ được, muốn nổi thì nổi, muốn chìm thì chìm. Những người tu thành công cũng vậy, nhiều khi phải chìm xuống để vớt người khác rồi đưa người ấy cùng nổi lên. 
Trong bài tựa của Thiền sư Tăng Hội viết cho Kinh An Ban Thủ Ý, ngay câu đầu Tổ đã nói: “An Ban là đại thừa của các vị Bụt, dùng để cứu độ chúng sinh đang lênh đênh chìm nổi”. Ngài biết là chúng sanh phần lớn chìm rồi nổi, rồi chìm nữa, nổi nữa. Vì vậy, An Ban tức là phương pháp thở, là một trong những phương pháp rất hay để giúp cho mình khi bị chìm xuống thì có thể nổi lên trở lại. Hoặc khi mình đang nổi mà không muốn bị chìm thì phải nắm lấy An Ban để thực tập. 
Nhiều lúc mình chìm xuống quá sâu và mình có cảm tưởng rằng không bao giờ có thể nổi lên lại được. Lúc đó, nếu mình có “An Ban Thủ Ý” ở trong lòng, lôi ra thực tập thì sẽ nổi lên lại được. Cho nên tới chùa thì phải học cho được những bí quyết, những pháp môn, nắm cho vững để gặp những lúc chìm xuống thì tự biết cách để mà đạp một cái là nổi lên trở lại. 
Kỳ tới: Tôn giáo mà không có đạo đức thì gây nhiều khổ đau cho xã hội
Nhà báo Hoàng Anh Sướng

Nhà báo Hoàng Anh Sướng:

Theo Báo Tuổi trẻ & Đời sống

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here