Giám đốc “ăn chặn” 800 triệu đồng của người tâm thần có bị oan?

0
146

Bạn đọc Chung Nguyên (Báo Thanh niên) viết: "Đọc thì cũng bức xúc thật, nhưng mà sau khi biết tiêu chuẩn ăn của người bệnh theo chính sách. Chỉ với 3.000 đồng cho bữa sáng, 6.000 đồng cho bữa trưa và 6.000 cho bữa tối, thì chị cấp dưỡng của trung tâm nên được khen thưởng nóng vì rằng bữa cơm vẫn còn có thịt, nên tôi không hiểu các bạn giận dữ về điều gì?

Giám đốc ăn chặn 800 triệu đồng của người tâm thần có bị oan?
Với 6.000 đồng/bữa thì nên thưởng nóng vì bữa cơm vẫn có thịt
 
Hãy cầm 6.000 đồng chạy ra bất kỳ hàng cơm nào hỏi mua một suất cơm trưa, các bạn đều sẽ nhận được một hai thìa cơm trắng tinh ngâm nở toét gạo Khang Dân loại rẻ tiền nhất, khuyến mãi một cái lườm của chị chủ hàng. Hoàn toàn không có thức ăn tanh hay thậm chí là rau xanh nhé, tôi đảm bảo.
 
Người tâm thần không thể ăn bàn hay dùng thìa đũa, vì họ sẽ dùng những thứ đó để đâm, đánh nhau rất nguy hiểm. Việc người bệnh tự xé quần áo mình diễn ra đều đặn hằng ngày, nên đôi khi họ ở trần tôi cũng không lạ.
 
Giám đốc ăn chặn 800 triệu đồng của người tâm thần có bị oan?
Việc người bệnh tự xé quần áo mình diễn ra đều đặn hằng ngày, nên đôi khi họ ở trần cũng không lạ
 
Những dân mạng giàu lòng nhân ái có thể đề nghị được nhận thầu nấu cơm cho người tâm thần theo tiêu chuẩn 15.000 đồng/3 bữa với thịt cá đủ cắn ngập răng đúng yêu cầu về dinh dưỡng phù hợp với đạo đức mạng của các bạn.

Tôi tin rằng trung tâm bảo trợ xã hội kia sẽ thở phào như trút được gánh nặng vì không phải căng óc ra căn ke tính toán cơm, canh, củi lửa, mắm muối cho phần ăn cả ngày với số tiền chưa bằng 1/2 bát phở. Hay các bạn nghĩ với tiêu chuẩn ăn đó thì có thể bớt xén được chút ít chăng?

 
Tôi nghĩ anh giám đốc trung tâm không thể ngờ tai ương lại giáng xuống đầu mình một cách ngang trái như vậy. Nếu từng đến thăm trại tâm thần và tiếp xúc với bệnh nhân ở đó, các bạn chắc sẽ cho rằng người gắn bó được 20 năm như anh xứng đáng phong Anh hùng lao động. Vậy mà giờ đây, anh phải bán chác, vay mượn khắp nơi lấy tiền bù vào chỗ đã chi cho người bệnh, tình ngay lý gian muôn vàn cay đắng.
 
Nếu trung tâm thực sự ăn chặn tiền, tôi nghĩ họ sẽ không khó khăn gì mua khống ít hóa đơn đầu vào, thì thanh tra cũng sẽ chỉ đến, giở sổ ra và vui vẻ ra về chứ chẳng có chuyện ầm ĩ thế kia, phỏng ạ? Người ngay thường không nghĩ nhiều nghĩ xa vậy, vì họ có cái tâm sáng.
 
Trong chăm sóc người tâm thần, luôn có những chi phí phát sinh không thể cho vào khoản nào, tôi nghĩ đây là lý do thanh tra kết luận về con số 800 triệu thất thoát kia.

Ví như một bệnh nhân trốn mất, trung tâm sẽ phải thuê người đi tìm về, chi phí có thể lên tới vài chục triệu mỗi lần mà chắc hẳn rằng sẽ không được duyệt chi. Hay mớ rau, cân thịt, bịch giấy vệ sinh mua ở chợ cóc thì sẽ chẳng có hóa đơn đầu vào. Liệu các nhân viên có giải thích được khoản chi mua đồ chơi cho ông cụ 80 tuổi để dỗ cho ông ngủ không? Trong chăm sóc người tâm thần, đừng ngạc nhiên với những khoản chi như vậy.
 

Giám đốc ăn chặn 800 triệu đồng của người tâm thần có bị oan?
Rất nhiều khoản chi không tên phát sinh khi chăm sóc người tâm thần và người gia neo đơn
 
Nên nhớ rằng, trung tâm bảo trợ xã hội là một đơn vị được miễn thuế hoàn toàn, họ không có kinh nghiệm làm việc với bên thuế vụ như các doanh nghiệp, nên việc thiếu hóa đơn, sổ sách kém chi tiết là hoàn toàn dễ hiểu.
 
Khi thanh tra sổ sách, những thứ vốn rất trong sáng sẽ đều trở thành nghi vấn. Cũng không trách được, thanh tra họ làm theo nguyên tắc, những khoản không có hóa đơn VAT, không giải thích, chứng minh được sẽ bị loại ra. Và báo chí, dân mạng sẽ ngay lập tức vơ lấy số liệu đó để vùi dập anh giám đốc trung tâm vốn đã được mặc định là có tội kể từ khi status của một nhà từ thiện lừng danh được đưa lên mạng với tốc độ chia sẻ kinh hoàng.
 
Cần lắm những tấm lòng hảo tâm, nhưng sự hảo tâm phải đi đôi với lí trí. Đừng bới lông tìm vết để chứng tỏ rằng mình thanh cao hơn những người ngày đêm trông nom người bệnh. Thi thoảng đi ô tô đến, ngồi cạnh mâm cơm với người tâm thần để chụp ảnh đăng lên Facebook thì dễ hơn là ngày ngày cho ăn, dọn ị và thức đêm chờ sáng trông bệnh nhân tự tử.
 
Xin đừng giết người bằng bàn phím, đằng sau họ là gia đình và bệnh nhân, chúng ta cần người sẵn lòng cả đời gắn bó với những thân phận kém may mắn chẳng nơi cưu mang, chứ không cần những nhà hảo tâm chỉ biết gây sốc để đánh bóng tiếng tăm mà không màng hậu quả.
 
Từ thiện là để cứu người, chứ không phải để hại người, các bạn của tôi ạ".

Nhà báo Hương Vũ (VietBa Media) đã chia sẻ trên trang cá nhân của mình những bức xúc: "Những ai đã từng làm trong doanh nghiệp nhà nước đều có thể xác nhận giùm tôi về những nguyên tắc cực kỳ bất hợp lý trong chi tiêu công quỹ thế nào. Tôi gửi kèm theo đây chia sẻ của một chị từng làm giám đốc một trung tâm như vậy để mọi người dễ hình dung.

"Hồi tôi còn làm trưởng phòng sản xuất truyền hình cho một công ty truyền thông, còn nhớ cứ mỗi cuối năm là phòng nhân sự lại thúc tất cả các bộ phận phải các hóa đơn đỏ nhằm hợp thức hóa các khoản chi phí không tên. Nếu không ngay cả một bó hoa mua cắm trong ngày liên hoan cuối năm không có hóa đơn đỏ cũng được quy là thất thoát hay chi tiêu không đúng nguyên tắc".
 
Giám đốc ăn chặn 800 triệu đồng của người tâm thần có bị oan?
Giám đốc Nguyễn Xuân Phú
 
Nói vậy để những người đang chửi anh giám đốc trung tâm khốn khổ kia tội ăn cắp hiểu rằng, bất cứ một công dân lương thiện nào cũng có thể biến thành tội phạm trong hai nốt nhạc. Tôi khẳng định, nếu sở gáy theo đúng nguyên tắc tài chính, 100% đều có sai phạm.
 
Về phương diện cá nhân, tôi cho rằng khoản thất thoát 160 triệu cho một trung tâm bảo trợ với 26 nhân viên và hàng trăm bệnh nhân, với ti tỉ các khoản chi phí không tên tuổi… mỗi năm là con số quá nhỏ.
 
Tôi càng tin hơn những con người khi đã quyết định gắn bó cuộc đời với những người điên, đối tượng bị cả gia đình lẫn xã hội hoặc là lãng quên hoặc là kinh sợ, chỉ cần nghĩ họ ăn cắp tư túi vài đồng xu lẻ thôi đã là một sự xúc phạm quá lớn đối với cái gọi là lòng tốt rồi.
 
Giám đốc ăn chặn 800 triệu đồng của người tâm thần có bị oan?
Những người gắn bó cả đời với người điên, chỉ cần nghĩ họ tư túi vài đồng xu lẻ thôi đã là một sự xúc phạm 
 
Người giám đốc trung tâm này, kẻ đang giơ đầu chịu báng, có thể lắm, sẽ nhận lấy kết cục ngồi tù sau hàng chục năm gắn bó với công việc mà 99% người đều không muốn làm, bởi những sai phạm mà ai cũng có.
 
Chúng ta có cảm thấy mình quá ác khi đẩy người tốt vào chỗ chết không? Cho nên tôi cầu xin các nhà báo, hãy viết bằng cái tâm cũng như sự thận trọng có thể nhất trong trường hợp này".
 
Nhà văn, nhà báo Phạm Tường Vân đã viết trên trang cá nhân của chị: "Mình từng có 5 ngày đêm trải nghiệm để lấy tư liệu viết phóng sự ở hai trại tâm thần nặng nhất miền Trung cách đây 21 năm, trong đó có một trại cực nặng nằm ở vùng hẻo lánh mà bệnh nhân gần như bị người nhà bỏ quên. 
 
Các cán bộ nhân viên trại này còn cực hơn tù khổ sai vì thường xuyên bị người bệnh đánh đập, lương thực thì luôn thiếu thốn, các nguồn trợ cấp theo quy định vốn đã eo hẹp lại kém ổn định, họ phải tăng gia chăn nuôi để kiếm cách cải thiện bữa ăn cho bệnh nhân. 

4 đêm ở đấy, nghe những tiếng hú hét từ những dãy nhà ngang dọc vọng lên khu tập thể cán bộ công nhân viên, cảm giác như sống trong địa ngục. Vậy mà không ai bỏ về thành phố, có cô hộ lý về quê cưới chồng xong lại quay vội lên. Hỏi sao, cô bảo: "Thương anh em cực". Ông giám đốc thì ế vợ chung thân, vì trông ổng còn giống người tâm thần hơn bệnh nhân.
 

May mắn cho mình là sau đó bài phóng sự được đại biểu quốc hội Vũ Quần Phương, cũng là Tổng biên tập tờ Người Hà Nội lúc bấy giờ đưa ra ở hành lang quốc hội. Lãnh đạo tỉnh đề nghị gặp mình, hơi ngỡ ngàng trước một con bé mặt non choẹt với 2 bím tóc. 

Ông tên Tiến (hình như là phó chủ tịch tỉnh QN-ĐN (chưa tách) khi ấy) hỏi mình về độ trung thực của bài báo, tự dưng mình bật khóc: "Nếu chú đến đó, chứng kiến nỗi cơ cực của anh chị em cán bộ nhân viên, chú sẽ hiểu rằng cháu không thể nào bốc phét để kiếm nhuận bút".
 

2 tuần sau, mình nhận được thư cám ơn của giám đốc trung tâm, cho biết lãnh đạo tỉnh đã trực tiếp xuống thăm và trại sẽ được chuyển khỏi nơi hẻo lánh đó, về gần tỉnh lỵ hơn, khẩu phần ăn của bệnh nhân cũng được tăng lên. Bức thư làm mình vui trong nhiều năm, nhất là khi đối diện những thử thách nghiệt ngã trong nghề báo.
 
Thế nên trong trường hợp này, mình tin vào giọt mước mắt của ông Phú. Vì ở một môi trường như vậy tới 20 năm, hỷ nộ ái ố đã lặn hết vào trong, mà phải bật khóc nghĩa là oan khuất lắm!

Bạn nhân danh điều gì để lên án người ta, khi bạn chẳng đủ can đảm đối diện một người tâm thần quá 3 phút?"

Bên cạnh đó, cũng có không ít ý kiến của bạn đọc chia sẻ và đồng cảm với ông Phú. Bạn đọc Li Lan viết: "122 người tâm thần và 18 người già neo đơn nhưng chỉ có 26 cán bộ nhân viênchăm sóc. Trong khi mỗi gia đình, có một n gười bệnh nhưng 4-5 người xúm vào lo vẫn chưa hết việc. Làm việc ở những trung tâm bảo trợ, thường chỉ những ngườicó tâm mới gắn bó được lâu dài. Tôi tin tưởng những lời ông Phú trần tình là hoàn toàn đúng sự thật. Ở đời, đôi khi những việc mình thấy chưa chắc đã đúng. Chúc ông Phú bình an, sức khỏe và vượt qua được giai đoạn khó khăn này".

Giám đốc ăn chặn 800 triệu đồng của người tâm thần có bị oan?
Bạn đọc Liên Hà viết: "Đôi lúc tình ngay lý gian. Cần nhìn vào công sức, cống hiến để thông cảm những sai lầm của họ".

Bạn đọc Nguyễn Văn Mỹ bức xúc chia sẻ: "Xin thưa với các vị đang sôi máu vì thau cơm trắng và 3 miếng thịt bé tẹo, rằng tiền trợ cấp mỗi tháng là 450.000 đồng bao gồm cả tiền gạo, đồ ăn, chất đốt, xà bông, thuốc men, điện nước… hầm bà lằng, chứ không chỉ có cơm và đồ ăn".

Giám đốc ăn chặn 800 triệu đồng của người tâm thần có bị oan?
Giám đốc ăn chặn 800 triệu đồng của người tâm thần có bị oan?

Trả lời trên báo chí, Ông Nguyễn Xuân Phú – Giám đốc Trung tâm bảo trợ xã hội Nghệ An đã rớt nước mắt nói: "Tôi chi sai chứ không ăn chặn tiền của người tâm thần. Làm giám đốc hơn 20 năm nay nhưng tôi vẫn sống trong căn nhà xây 45m2, lợp bờ rô xi măng, lợp ngói. Nếu có tư lợi thì gia đình tôi sẽ sống khác". 

Rất nhiều người đang mong chờ sự công tâm của lãnh đạo tỉnh Nghệ An trong vụ việc, đánh giá đúng bản chất vấn đề để không đẩy sự việc đi đến những quyết định sai lầm.

Theo TTTĐ

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here