Mẹ bị mang tiếng oan vì con trai xa lánh bà nội

0
274

Em chào chuyên gia và cộng đồng bạn đọc!

 
Em năm nay 28 tuổi, lập gia đình được hơn 3 năm rồi và hiện tại con trai em đã 2,5 tuổi. Chồng em là con một nên từ ngày cưới đến giờ vợ chồng em ở với bố mẹ chồng luôn.
 
Suốt 3 năm làm dâu, cuộc sống của em với gia đình chồng đều êm ấm thuận hòa vì bố mẹ chồng em đều là cán bộ viên chức nghỉ hưu, có hiểu biết. Còn em cũng xác định ngay từ đầu, bước chân về nhà chồng là không sân si chấp nhặt để hòa nhập và dễ sống.
 
Nhưng gần đây em bắt đầu rơi vào trạng thái khủng hoảng trong mối quan hệ với mẹ chồng. Nguồn cơn tất cả cũng từ bé nhà em. Ở độ tuổi này, theo như các chuyên gia vẫn nói là giai đoạn khủng hoảng tuổi lên 3. Ngoài những vụ khủng hoảng lặt vặt như kiểu đòi hỏi cái này cái kia, nổi cáu, ăn vạ… thì có một vụ "khủng hoảng" nan giải mà em chưa biết phải làm sao. Đó là bé tỏ thái độ rất "anti" (không thích) với bà nội.
 
Công bằng mà nói thì từ ngày em sinh con tới bây giờ, chủ yếu là bà nội gần gũi và chăm sóc mẹ con em vì bà ngoại còn bận chăm ông ngoại ốm. Khi em hết thời gian ở cữ, từ miếng ăn giấc ngủ của cháu đều một tay bà lo. Chỉ có ngày nghỉ và buổi tối ở nhà là em chăm con cho bà có thời gian nghỉ ngơi. Vậy mà khoảng 1 tháng trở lại đây, chẳng hiều sao bé luôn phản ứng mỗi lần bà nội gần gũi, chăm sóc.
 
Thời gian đầu, bé chỉ tỏ thái độ cáu kỉnh với bà còn bây giờ bất cứ lúc nào bà đến gần là bé gào lên, bà chạm tay vào người thì khóc, lấy tay lau lau đi… mà khổ nỗi chẳng ai dạy bé thế. Những lúc đó, hơn ai hết em hiểu được sự tự ái và tủi thân của mẹ chồng nên lựa lúc con bình tĩnh, em cũng bảo cháu không được hỗn với bà, bà có yêu và thương con thì mới bế ẵm và chăm sóc con như thế. Nhưng trẻ con nói thế thôi chứ chúng đâu có hiểu được ngay.
 
Mẹ bị mang tiếng oan vì con trai xa lánh bà nội
Mẹ chồng cho rằng em đã dạy con xa lánh bà (Ảnh internet)
 
Thế là mẹ chồng bắt đầu quay sang hậm hực và quy tội cho em là dạy con xa lánh bà nội. Lúc đầu bà còn nói hờn, nói mát là thương con quý cháu mà con cháu chẳng cần, chắc sau này già phải vào viện dưỡng lão sống. Em cũng có nói với mẹ chồng rằng cháu còn nhỏ nên chưa biết, sau này lớn cháu sẽ hiểu, còn vợ chồng con lúc nào cũng yêu thương kính trọng bố mẹ. 
 
Nhưng khi con em ngày càng “phản ứng” với bà thì mẹ chồng em bắt đầu đay nghiến và dành cho em những lời cay độc. Bà rêu rao với hàng xóm rằng em ăn cháo đá bát, sống không có phúc, rằng sóng trước đổ đâu sóng sau đổ đấy. Em dạy con em xa lánh bà nội thì sau này em làm mẹ chồng, có cháu nội em cũng sẽ bị con cháu đối xử như thế thôi…
 
Có những hôm cả nhà đang ngồi chơi vui vẻ, bà bế cháu vào lòng nhưng bé cứ vùng vẫy và sà vào lòng mẹ thì bà lu loa lên rằng tưởng cưới con dâu về sẽ được thêm con, thêm cháu, nào ngờ mất luôn cả con trai, giờ có cháu lại mất luôn cả cháu. Và trong mắt mẹ chồng em bây giờ em như là hồ ly tinh cướp đi những người thân yêu nhất của bà.
 
Mặc cho bố chồng em hết lời khuyên nhủ, dàn xếp, rằng trẻ con nó đã biết gì đâu mà chấp nhặt nhưng bà vẫn khăng khăng với suy nghĩ tiêu cực đó. Thậm chí, bà còn cho rằng bố chồng cũng bênh vực, dung túng cho con dâu (xin nói thêm là với ông nội thì cháu vẫn gần gũi, tình cảm bình thường).
 
Em thực sự rất ức chế vì bị mẹ chồng nghĩ oan. Càng ngày giữa em và mẹ càng khó tìm được tiếng nói chung. Em đã từng nhờ chồng làm cầu nối, gần gũi tâm sự để bà hiểu em hơn nhưng chồng em lại nói rằng tính mẹ phổi bò, nói thế chứ không nghĩ thế đâu, rồi “mặc kệ sau này mẹ sẽ hiểu”. Nhưng khổ nỗi với con trai dù có sai lầm thiếu sót thì mẹ cũng sẽ bỏ qua được nhưng em sợ với con dâu như em thì bà sẽ chẳng bỏ qua.
 
Em phải làm sao để hóa giải những hiểu lầm và căng thẳng của mẹ chồng đối với mình. Vì giờ đây em vừa phải chịu áp lực trong việc uốn nắn, dạy bảo con trai, vừa chịu nỗi oan từ suy nghĩ của mẹ chồng khiến em vô cùng mệt mỏi. Xin các chuyên gia và bạn đọc hãy giúp em.
 
 

Chuyên gia tâm lý Trịnh Trung Hòa:

Chào bạn !

 
Đọc xong lá thư của bạn, tôi thương bạn bị nghi oan thì ít nhưng tôi thấy thương bà nội cháu nhiều hơn. Một bà mẹ hết lòng với con và mong ngày có cháu nội để bế bồng cho vui lúc tuổi già. Khi thấy con sinh được thằng cu, chắc bà phải vui mừng lắm và quả nhiên bà hết lòng yêu cháu, chăm lo cho cháu từ miếng ăn giấc ngủ hơn cả mẹ chăm con. Việc chăm cháu vừa vất vả nhưng cũng là niềm vui của bà. 
 
Trên thực tế, trẻ em thấy ai nâng niu chăm sóc nó thì nó yêu người ấy. Mẹ đi vắng suốt ngày chỉ có bà chăm nom, bồng bế nó như vậy chắc chắn nó phải yêu quý bà. Vậy mà chỉ trong khoảng một tháng như bạn nói, đứa cháu lên 3 tự nhiên quay ngoắt 180 độ, ghét bà ra mặt, thậm chí bà động vào người, nó lấy tay lau lau đi như là ghê sợ. 
 
Sự thay đổi kỳ lạ này ở đứa trẻ lên 3 được bạn giải thích là “không biết tại sao”? Nếu quả đúng như vậy thì đứa trẻ này có vấn đề về phát triển tâm lý. Nó đang yêu quý bà hơn cả mẹ mà bỗng nhiên nó quay ngoắt như vậy thì rất có thể một ngày nào đó nó sẽ quay ngoắt như thế với mẹ. Lúc bấy giờ bạn mới thấm thía nỗi đau của mẹ chồng bạn hiện nay khi bị đứa cháu đích tôn “phản bội”. 
 
Nếu tính cách này của nó phát triển lên, không loại trừ nó sẽ vô ơn với nhiều người thân yêu khác nữa và có nguy cơ trở thành một kẻ hư hỏng. Đó mới là nỗi lo đáng kể nhất của bạn hiện nay, lớn hơn mối lo về quan hệ mẹ chồng – nàng dâu dù đang bắt đầu căng thẳng. 
 
Nhưng với kinh nghiệm của một người nhiều năm làm tư vấn, tôi ngờ rằng lá thư của bạn không nói hết sự thật về mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu và bà nội với cháu. Để tư vấn được hiệu quả, tôi thực sự rất muốn nghe bà nội cháu giải thích tại sao cháu lại ghét bà như vậy? Bởi vì chỉ nghe từ một phía như hiện nay thì chỉ có mỗi một câu trả lời là “không biết tại sao” của bạn thôi.
 
Ông bà ta có câu “lên ba tuổi cười, lên mười tuổi ghét”. Hầu hết những đứa trẻ lên ba đáng yêu hơn bất cứ lứa tuổi nào khác vì sự ngây thơ trong trắng như pha lê của nó. Tình cảm yêu ai, ghét ai lúc này xây dựng hoàn toàn trên cảm tính chứ không phải là bằng lý trí. Nói khác đi, giống như các con vật nuôi trong nhà, ai cho nó ăn, ru nó ngủ, vuốt ve yêu chiều bồng bế nó thì nó yêu. Vậy tại sao nó lại quay ngoắt với bà nội như vậy? 
 
Vì không có điều kiện nghe bà nội, ông nội và bố cháu giải thích nên tôi đành phải dựa vào câu nói “không biết tại sao” của bạn để giải quyết vấn đề. Nếu tự nhiên cháu quay ngoắt như vậy thì bây giờ ta phải uốn nắn lại tính cách cho cháu. Nhưng không phải bằng cách “lựa lúc con bình tĩnh lại em cũng bảo cháu không được hỗn với bà, bà có yêu và thương con thì mới bế ẵm và chăm sóc con như thế”. Đây là cách giáo dục đứa trẻ lên 10 chứ không phải với đứa trẻ lên 3. 
 
Hãy dạy con yêu thương lễ phép với ông bà bằng chính hành động làm gương của mình (Ảnh internet)
 
Với tuổi lên 3 phải dạy bằng cách làm mẫu cho nó theo chứ không phải bằng thuyết giáo. Thí dụ cụ thể, trong bữa ăn, bạn muốn dạy con biết mời cơm ông bà thì chính bạn phải mời trước: “Con mời ông bà xơi cơm” đứa trẻ sẽ nói theo mẹ. Nếu nó không nói, bạn phải dạy nó: “Con mời ông bà đi”. Khi nó mời, bạn khen con tôi ngoan quá, thơm nó một cái. Dần dần sẽ thành thói quen. 
 
Ngay cả chính bạn, nếu muốn ông bà biết là “vợ chồng con lúc nào cũng yêu thương kính trọng bố mẹ” thì nói được như thế đã là rất quý nhưng nếu biến lời nói thành hành động cụ thể thì còn quý hơn nhiều và con mình mới học theo được.

Thí dụ trong bữa ăn, bạn lựa một miếng ngon gắp vào bát mẹ chồng cùng lời nói: “Mẹ ăn miếng này ngon này”. Cố ý làm sao cho con trai bạn trông thấy cử chỉ đó của mẹ, có thể nó lấy làm ngạc nhiên nhưng nếu bạn bảo nó: “Con xúc thức ăn cho bà đi”, đứa trẻ sẽ rất thích làm theo người lớn và chỉ cần một cử chỉ ngộ nghĩnh đáng yêu của nó thôi, xúc một miếng thịt nhỏ xíu bỏ vào bát bà và nói “Bà ăn đi”, bà nội sẽ cảm động vô cùng, có thể rơi nước mắt và bỏ qua tất cả những hiềm khích trước đây. 

 
Bố chồng và chồng bạn thấy thế cũng sẽ yêu quý bạn hơn. Đó là một vài thí dụ đơn giản nhất thôi, hy vọng bạn sẽ tìm ra những bài học thiết thực hay hơn nữa để dạy con, như dạy nó đấm lưng cho bà, lấy dép cho bà đi, đem biếu bà cái kẹo. 
 
Trẻ con bắt chước rất giỏi, bạn cứ thử dạy đi, nó sẽ làm được đấy. Nếu bạn chưa tin thì chủ nhật này mua chiếc vé đưa con vào rạp xiếc. Ở đó gấu biết đi xe đạp, khỉ biết gánh nước, voi đá bóng. Những con thú mà người ta còn dạy được huống chi là một đứa trẻ, vì con người có ngôn ngữ. Tôi tin là bạn sẽ làm được. 
 
Rất may là bạn viết thư cho chúng tôi kịp thời, nếu để một vài năm nữa tính cách đứa trẻ định hình sẽ rất khó dạy. Bạn đang có một gia đình mà nhiều người mơ ước đấy bạn ạ. Bố mẹ chồng nghỉ hưu nhưng còn khỏe và đầy nhiệt tình giúp đỡ con cháu.

Không phải bà mẹ chồng nào cũng trông cháu suốt ngày được như thế đâu. Chồng bạn là người tốt và khuyên bảo vợ rất nhẹ nhàng. Một đứa con trai 3 tuổi khỏe mạnh hơi bị lệch lạc về tính cách nhưng tôi hy vọng là hoàn toàn có thể uốn nắn được và  bạn sẽ có một gia đình gần như hạnh phúc vẹn toàn. Tất cả đang ở trong tay bạn, chúc bạn thành công. 

Theo MASK

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here