Nghẹn lòng nghe tâm sự của người phụ nữ hơn 40 năm không dám soi gương

0
101
Bị hắt hủi vì sợ gương mặt “quỷ đội lốt người”
 
Lúc chào đời, nhìn thấy đứa con đỏ hỏn có gương mặt dị dạng, “chẳng giống mặt người”, mẹ bà Lê Thị Kim Thoa (SN 1964, trú 222 đường Chi Lăng, phường Phù Cát, TP.Huế) đau đớn đến ngất xỉu. Ngày vui chào đón thiên thần nhỏ trở nên u ám, xót xa và đầy nước mắt. 
 
Cụ Mưu (dì ruột của bà Thoa) kể:  “Hồi mới sinh hắn, hắn bụ bẫm, khỏe mạnh, khóc to lắm. Nhưng khi bà mụ đỡ đẻ bồng hắn trên tay, nhìn vào gương mặt hắn thì liền hoảng hồn, suýt chút nữa là đánh rớt con bé. Rứa là từ khi lọt lòng, con bé đã bị nhiều người ác mồm ác miệng nói là “quái thai”.
 
Do cha mất sớm, còn mẹ vì không chịu nổi “miệng lưỡi thế gian” nên cũng bỏ  đi lấy chồng khác, để lại bà Thoa cho người chị ruột nuôi. Sống cùng khuôn mặt dị thường chẳng giống người hơn nửa cuộc đời lại bị xa lánh, hắt hủi đã khiến người phụ nữ ấy dường như bế tắc trong từng suy nghĩ. 
 
Nghẹn lòng nghe tâm sự của người phụ nữ hơn 40 năm không dám soi gương
Suốt 40 năm qua, bà bị người đời xa lánh, hắt hủi vì gương mặt "chẳng giống người" này
 
Bà Thoa nói: “Cũng như nhiều người phụ nữ khác, tui cũng thích được làm đẹp, thích được soi gương chớ. Nhưng cứ nghĩ đến gương mặt gớm ghiếc của mình là tui lại thấy buồn cười. Cả bản thân tui còn sợ khi nhìn mình trong gương nói gì người khác!”.
 
Cũng như bao bạn bè cùng trang lứa, năm lên 6 tuổi, cô bé Thoa được dì đưa đến trường để học chữ, mong sau này đỡ khổ. Nhưng khi vừa thấy Thoa bạn bè đã khóc thét lên và xua đuổi. Không những thế, phụ huynh của bạn bè Thoa còn trực tiếp nói với dì Mưu rằng, không muốn để con họ học chung với Thoa. Đau đớn, xấu hổ, chỉ sau buổi học đầu tiên, Thoa đành khép lại ước mơ học hành của mình.
 
Không được đến trường, Thoa đành đi làm thuê để kiếm tiền trang trải cuộc sống. Tuy nhiên, ước muốn được làm “con người” đúng nghĩa của bà một lần nữa lại bị dập tắt bởi trong suy nghĩ của nhiều người, bà là “quỷ đội lốt người”. 
“Thuê tui làm được dăm ba bữa là họ lại tìm lý do để chửi mắng rồi đuổi việc tui. Tui cũng bực ghê lắm, nhưng nghĩ lại phận mình nên cũng đành im lặng chịu đựng”, bà Thoa buồn rầu nói.
 
Khát khao được làm mẹ nhưng không thể
 
Tâm sự về cuộc đời mình, bà Thoa nghẹn ngào: “Nhiều đêm không ngủ, nỗi cô đơn, tủi phận lại ùa về. Không muốn khóc nhưng nước mắt cứ chảy dài. Ở tuổi tui, nhiều người đã lên chức ông, chức bà, con cháu đuề huề. Chỉ có tui là vẫn cô độc”.
Thương bà Thoa, một số người thân thiết cũng khuyên bà nhắm mắt “làm liều” để kiếm đứa con mà nuôi, sau này già yếu có chỗ để dựa dẫm. Nghe vậy, bà cố vượt qua nỗi khát khao làm mẹ, lặng lẽ lắc đầu.
 
Nghẹn lòng nghe tâm sự của người phụ nữ hơn 40 năm không dám soi gương
Bà Thoa nương tựa bên người dì ruột cũng ở cái tuổi đã gần đất xa trời
 
“Những lúc ra đường gặp mấy đứa con nít đùa vui với nhau vui vẻ, tui lại muốn khóc, nghĩ về bản thân mình không có nổi một mụn con lại tủi thân hơn. Nhưng buồn hơn nữa là những lúc mấy cháu nhỏ thấy mặt tui là sợ hãi, la hét, những lúc đó tui chỉ biết ngậm ngùi mà bước đi nhanh, thật nhanh cho khuất mắt. Chưa kể đến chuyện, bản thân mình còn không lo được thì làm sao cho con cuộc sống yên bình, hạnh phúc mà sinh con”, bà ngậm ngùi.
 
Niềm an ủi duy nhất giúp bà Thoa vượt qua những nỗi đau chính là tình thương vô bờ bến của người dì mà bà coi còn hơn cả mẹ ruột. Ngược lại, dì Mưu từ lâu cũng coi bà Thoa là con gái. Dù tuổi đã cao nhưng tinh thần của dì Mưu vẫn còn rất minh mẫn.
 
Cụ Mưu chia sẻ: “Tuy mặt mũi nó như thế nhưng hiếu thảo lắm, việc gì cũng giành làm thay cho tui. Nhiều người trong xóm biết nên cũng thương nó lắm, nhưng số người sợ hãi, xa lánh nó thì nhiều hơn. Sau này tui mất đi, không biết nó sẽ nương tựa vào đâu”. Dứt lời, một dòng nước mắt chợt lăn dài trên gò má hõm sâu của dì Mưu khiến chúng tôi không khỏi chạnh lòng.

Theo TTTĐ

Gửi phản hồi