Tưởng “cá vào ao ta thì ta được”, nhưng tôi đã mất cả chì lẫn chài

1
1905

Kính gửi chuyên gia và bạn đọc!

 
Khi tôi ngồi viết lên những dòng tâm sự này để gửi tới chuyên mục là lúc tôi đang cảm thấy bế tắc và tuyệt vọng nhất.  Tôi tự hỏi, tại sao ông trời lại bất công với tôi đến vậy?
 
Tôi năm nay 36 tuổi, lập gia đình đã 5 năm. Vợ tôi là người con gái xinh đẹp và trẻ hơn tôi tới cả một con giáp. Người ngoài nhìn vào ai nấy đều khen tôi thành đạt và hạnh phúc vì là một ông chủ trẻ, lại có vợ đẹp con khôn (tôi là chủ một garage ô tô). Nhưng sự thật có lẽ giờ đây tôi là kẻ bất hạnh nhất thế gian.
 
Ngày ấy, vợ tôi nổi tiếng là hoa khôi xinh đẹp trong thị xã. Bao nhiêu chàng trai dập dìu ong bướm mặc dù cô ấy vẫn còn là nữ sinh cấp 3. Trong số những kẻ trồng cây si cô ấy, có cả tôi. Tôi yêu vẻ đẹp trong sáng đến thánh thiện của cô ấy. Nhưng rất tiếc, cô ấy lại dành tình cảm cho một nam sinh học trên mình một khóa. Mặc dù vậy, tôi vẫn không ngừng hi vọng và tự tin vì mình là ứng cử viên sáng giá nhất sau cậu nam sinh kia. 
 
Và quả thực trời không phụ lòng người. Cái tin cậu nam sinh ấy dứt áo đoạn tình nghe gia đình sang Mỹ du học đã như mở ra cho tôi một cơ hội lớn để đến gần cô ấy hơn. Sau một thời gian ngắn qua lại động viên, chăm sóc. Em đã ngả vào vai tôi thổn thức như cần lắm một sự chở che. Và trong thời khắc thiêng liêng đó, em cũng thú nhận đang mang trong mình giọt máu của cậu người yêu kia nhưng cái thai đã lớn mà không dám bỏ.
 
Nghe những lời chia sẻ gan ruột đó, tôi rất sốc nhưng cũng thương cô ấy vô cùng. Sau một tuần thức trắng đêm đốt thuốc lá để suy nghĩ, tôi quyết định cưới cô ấy và nhận trách nhiệm về cái thai.

Trong thâm tâm tôi nghĩ, đứa bé không có tội tình gì, "cá vào ao ta" thì ta sẽ nhận, quan trọng là tôi lấy được người mình yêu thương. Vậy là vợ tôi khoác áo cô dâu về nhà chồng khi chỉ vừa tốt nghiệp cấp 3 và sự thật về cái thai vẫn chỉ là bí mật của hai chúng tôi.

 
Tưởng “cá vào ao ta thì ta được”, nhưng tôi đã mất cả chì lẫn chài
Sao ông trời lại bất công với tôi đến vậy? (Ảnh internet)
 
Kể từ ngày chính thức là vợ chồng, tôi yêu thương chiều chuộng vợ như một báu vật. Cháu bé chào đời cũng nhận được tình cảm thương yêu của gia đình nội ngoại và tôi chăm sóc cháu như một người cha thực sự. Vợ tôi rất cảm kích những gì tôi đã làm và luôn nói rằng cô ấy là người may mắn nhất thế gian. Nhìn ánh mắt chứa chan của vợ, tôi như lâng lâng trong men say hạnh phúc.
 
Nghĩ thương vợ mình phải dang dở chuyện học hành khi làm đám cưới vội. Sau khi con được hơn một tuổi, tôi động viên cô ấy tiếp tục ôn thi đại học. Và cuối cùng cô ấy cũng thỏa được ước mơ đi học của mình. Tôi một mặt làm công tác tư tưởng với bố mẹ, một mặt cùng ông bà chăm sóc con nhỏ để vợ yên tâm với sự nghiệp đèn sách.
 
Từ nhà xuống Hà Nội học không xa, vợ tôi hàng ngày vẫn sáng đi tối về. Những hôm rảnh tôi thường tranh thủ lái xe đưa đón cô ấy đi học. Vì vậy việc học của cô ấy cũng không mấy ảnh hưởng tới cuộc sống gia đình.

Tôi thống nhất với vợ tạm gác việc sinh con tiếp để cô ấy tập trung học xong đại học và chúng tôi cũng có điều kiện chăm sóc con lớn được tốt hơn. Tôi làm tất cả những việc đó cũng chỉ mong đem lại cho vợ những điều tốt đẹp nhất. Vậy mà cô ấy nỡ phũ phàng phụ lại sự hy sinh của tôi. 

 
Gần đây thấy vợ hay thức khuya trong phòng sách, nghĩ thương cô ấy vất vả học hành vì đã bước vào năm cuối tôi chỉ biết thay vợ chăm sóc con và động viên cô ấy cố gắng mà không biết mình sắp phải đối diện với sự thật ê chề. Hôm đó, vợ tôi vội đi học mà quên không mang theo laptop còn đang mở bên phòng học.

Tôi vào phòng tắt máy thì đập vào mắt là cửa sổ tin nhắn mà vợ mình đang chát dở với một ai đó. Vì tò mò, tôi mở xem nội dung đoạn trò chuyện. Trời đất như sụp đổ dưới chân tôi khi biết được kẻ mà cô ấy trò chuyện chính là người tình cũ năm nào.

 
Nội dung đoạn trò chuyện cho thấy họ đã nối lại liên lạc với nhau được một thời gian và có vẻ tình yêu của vợ tôi dành cho kẻ đó chưa khi nào mất. Tôi đau đớn nhận ra bấy lâu nay mình đang bị lừa dối, mình đang ảo tưởng về thứ tình cảm mà vợ dành cho mình. Và những gì tôi hy sinh cho cô ấy kết cục chỉ là con số không.
 
Ngồi đối diện với vợ trong phòng, tôi chỉ mong ở cô ấy có một lời giải thích hay thanh minh về sự nhầm lẫn nào đó. Nhưng không, sau một hồi im lặng cô ấy thừa nhận dù đã cố nhưng không thể quên được người tình cũ. Vợ tôi mong tôi hãy giải thoát cho cô ấy bởi mẹ con cô ấy cần người đàn ông kia.
 
Những giọt nước mắt lã chã và ánh nhìn như van xin của vợ khiến tôi chết lặng trong tê dại. Vậy là 5 năm qua tôi hy sinh mọi thứ, tưởng rằng cá vào ao ta thì ta được nhưng giờ đây tôi đã mất cả chì lẫn chài. Tôi biết phải đối diện với sự thật này ra sao?

Chuyên gia tâm lý Trịnh Trung Hòa:

Anh C. thân mến !

Tôi đọc đi đọc lại lá thư của anh đến hai lần và càng đọc càng thấy quý mến anh, một người đàn ông có một tình yêu cao thượng và độ lượng hiếm có. Anh đã giang tay đón nhận người yêu ngay cả khi biết cô ấy đang có thai với người khác đến mấy tháng. Không những thế, sau khi lấy nhau anh lại sống hết lòng với vợ và coi đứa trẻ đó như con mình. 
 
Là một chủ gara ô-tô như anh, có thể nhiều người lấy được vợ trẻ đẹp sẽ muốn vợ ở nhà nội trợ nuôi con hay phụ giúp công việc cho chồng và sinh thêm một đứa con nữa của chính anh. Nhưng anh đã hoãn việc đẻ thêm và khuyến khích cô ấy thi đại học và tạo điều kiện cho cô ấy ăn học suốt mấy năm để có trình độ cao hợn và dễ có cơ hội tiến bộ hơn.

Tôi nghĩ anh là một người đàn ông tốt, một người chồng tuyệt vời không chỉ yêu vợ một cách ích kỷ mà còn mong muốn vợ tiến bộ. Tôi quý trọng anh vì lẽ đó. 

 
Tiếc thay lòng tốt và cao thượng của anh đặt lầm chỗ. Người vợ trẻ đó đã giấu chồng nối lại tình yêu với bố của đứa trẻ, người tình cũ của cô ta. Dường như cô ấy đã quên hết sự bao bọc của anh trong lúc cô ấy bụng mang dạ chửa mà người yêu bỏ đi biệt tăm và hoàn toàn vô trách nhiệm với cái thai trong bụng người tình.

Nếu không có tình yêu và sự che chở của anh thì không biết cô ấy sẽ xoay xở thế nào, khi chưa dám nói với cha mẹ việc mình lỡ có thai và người yêu thì bỏ đi biệt xứ. Liệu cô ấy có thể mẹ tròn con vuông, nuôi con khỏe mạnh nên người, hay một cô gái vừa tốt nghiệp phổ thông hoàn toàn sống dựa vào cha mẹ chắc gì nuôi nổi đứa con thơ và đã cho người khác làm con nuôi rồi. 

 
Tôi có thể thông cảm với việc cô ấy bỏ qua mối hận với người tình cũ đã bỏ rơi mình giữa lúc mình cần anh ấy nhất và thư từ với anh ta như một người bạn. Tôi nghĩ nhiều người phụ nữ khác trong hoàn cảnh đó sẽ vô cùng cảm kích trước tình yêu bao dung độ lượng của chồng, “cứu cô ấy một bàn thua trông thấy”, và nhất là sau đó anh còn nuôi vợ ăn học mấy năm trời để có tấm bằng đại học.

Với một người cư xử ân tình với mình như vậy, cả cuộc đời này đền đáp nhau còn thiếu, nỡ lòng nào lại phản bội nhau?

 
 Ân tình ấy cả cuộc đời này đền đáp nhau còn thiếu, nỡ lòng nào lại phản bội nhau? (Ảnh Internet)
 
Tôi mong anh hãy sớm nhận ra bản chất con người thật của cô ấy. Nếu đó là một con người bản chất vong ơn bội nghĩa thì anh không nên tiếc làm gì. Dù có cố níu kéo được lần này, biết đâu trong tương lai họ lại gặp người khác và lại sẵn sàng bỏ chồng để theo giai thì anh có giữ mãi được không?

Tôi vẫn hy vọng bản chất cô ấy là người tốt nhưng ngây thơ và khờ dại đã bị lừa một lần lại sắp sập bẫy lần thứ hai thì anh cần phải giang tay cứu cô ấy một lần nữa, vì dẫu sao đã có với nhau mấy năm trời đầu gối má kề và đứa con lớn lên trong vòng tay âu yếm của anh, có lẽ bây giờ anh cũng coi như con ruột của mình. 

 
Tôi đoán ngày trước, người tình cũ cũng rót vào tai cô ấy những lời hứa hẹn sắt son, cô ấy mới trao tấm thân trinh trắng cho anh ta và bây giờ có thể vẫn những lời đường mật ấy lại khiến cô ấy tràn đầy hy vọng vào một tương lai huy hoàng hơn cuộc sống hiện tại nên mới khóc và xin anh “giải thoát” cho mẹ con cô ấy.

Bởi nếu kẻ kia là một người tử tế thì phải biết ân hận vì hành vi phụ bạc của mình trước đây và bây giờ phải lấy làm mừng khi thấy cô ấy có được hạnh phúc mới. 

 
Anh ta tuổi còn trẻ lại có học thức, gia đình giàu có như vậy tìm đâu không được vợ mà lại đang tâm xé đôi hạnh phúc nguời khác làm hạnh phúc của mình. Con người như thế có lương tâm không? Chưa kể đó có thể chỉ là những lời tán tỉnh một cách vô trách nhiệm trong lúc xa nhà, để tìm kiếm thú vui nào đó.

Chắc đâu khi anh ta học xong đã muốn kết hôn với người phụ nữ đã qua một đời chồng, trong khi không thiếu gì những cô gái trẻ khác? Lúc ấy mẹ con cô ấy sẽ bơ vơ không nơi nương tựa, liệu một người cao thượng như anh có đành lòng đi tìm hạnh phúc mới được không, mặc dầu ở tuổi 36, anh hoàn toàn có thể?

 
Nếu anh quyết tâm cứu cô ấy một lần nữa và cũng là bảo vệ hạnh phúc của mình thì theo tôi, tất cả đang ở trong tay anh; chứ không phải trong tay kẻ khác. Bằng tình yêu của một người chồng cũng là người lớn tuổi hơn cô ấy một con giáp, bằng cách nào đó anh hãy giúp cho vợ hiểu ra những điều tôi vừa thật lòng chia sẻ trên đây.

Tôi tin rằng những lời nói chân thành của một người chồng tử tế và vô cùng yêu vợ sẽ xua tan những lời hứa hẹn hão huyền của một người tình cũ đã từng phụ bạc cô ta và đang ở một nơi xa lắc với những bạn gái cùng du học vây quanh. 

 
Lời nói của anh chỉ là một phần, thái độ đối xử của anh mới quan trọng. Anh hãy hình dung cô ấy đang chơi vơi ở giữa, anh kéo một bên và người tình cũ của cô ta kéo một bên. Anh sẽ thua nếu anh không kéo mà anh đẩy. Hơn lúc nào hết, anh hãy chứng tỏ tình yêu bao dung độ lượng và sâu sắc của anh như thế nào?

Anh hãy chứng tỏ tình cảm của anh với đứa con quấn quít như thế nào ? Cô ấy dù khờ dại đến đâu cũng sẽ hiểu ra là sai lầm nếu đem đánh đổi một người chồng tốt như vậy để đi “đuổi hình bắt bóng” một người tình ảo bội bạc và vô trách nhiệm như vậy ? 

 
Còn nếu trong trường hợp cô ấy không chịu hiểu ra điều đó thì anh không nên tiếc người vợ ấy, họ có thể còn gây cho anh nhiều tai họa nữa, vì trong thực tế có những người mù quáng suốt đời. Chỉ có cái giá phải trả thật đắt mới mở mắt cho họ được, tất nhiên là đã muộn.
 
Thư này tôi viết hơi dài, vì thực ra người cần tư vấn là vợ anh chứ không phải là anh. Tôi chỉ mong giúp anh bình tĩnh trong lúc anh quá đau khổ này và có cách cư xử khôn ngoan bảo vệ hạnh phúc của mình và rất mong anh là người chiến thắng. Trái lại nếu lúc này anh chỉ lên án gay gắt hay ngày đêm chì chiết sự phản bội của vợ dù mới chỉ qua thư từ, hoặc có những hành vi nóng nảy, thô bạo với cô ấy thì chính là anh đang đẩy cô ấy vào tay kẻ bạc tình kia đấy !

Theo MASK

1 BÌNH LUẬN

  1. Bán báo à. Tôi không tin bạn này là ông chủ garage, bởi vì bạn này mắc 2 cái bệnh: thứ nhất là thích gái đẹp, thứ 2 là cái đầu không lành lặn.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here